Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Á O X A N H M À U B I Ể N



  





a1DSCN3728
 
Á O   X A N H   M À U   B I Ể N  
 

Tôi muốn về ... đi trên con đường cũ
Nghe xôn xao reo dậy giấc hoa niên
Mây thân thương ngập ngừng vương chim sẻ
Chân lang thang xao xuyến bước vô thường.
 
Mới đó ,gần bốn mươi năm xa trường cũ
Đã bao lần tôi cũng được về thăm
Mái tóc thầy cô bạc hơn... dáng xưa không khác
Nụ cười vỗ về  như ánh trăng rằm.
 
Muốn quì xuống vòng tay ôm trọn khắp
Choàng lên hôn bao kỷ niệm ngày thơ
Gió trúc vàng gửi tình quanh dãy xưởng
Bàn ghế nào khắc khoải những ước mơ
 
Như chim trời tung bay vào muôn hướng
Bạn bè tôi bao đứa những bao nơi
Ngày hội ngộ mừng vui tay siết chặt
Bước lãng du vô định kiếp con người…
 
Xin trang trọng cảm ơn vườn tri ngộ
Duyên ba sinh cùng nhau dưới mái trường
Phần phước nầy đâu mấy ai dễ có
Còn màu xanh cùng  biển lớn thân thương…
 
 6/4/2013
Hoa Cat
 
DSC_1047

alt



Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Cảnh Giới Thiền Hòa Thượng Tuyên Hóa

Cảnh Giới Thiền Hòa Thượng Tuyên Hóa...
Minh Đạt8:47pm Sep 21
Cảnh Giới Thiền
Hòa Thượng Tuyên Hóa
http://www.dharmasite.net/bdh29/CanhGioiThien.html

Ngồi Thiền, ngồi tới lúc trong không có thân tâm, ngoài không có thế giới, xa gần đều trống rỗng thì mới đạt đến chỗ không có ngã-tướng, không có nhân-tướng, không có chúng-sinh-tướng, không có thọ-giả-tướng; cũng là lúc "tâm quá khứ không có, tâm hiện tại không có, tâm vị lai cũng không có." Ðạt tới cảnh giới này chưa phải là đắc được công phu thật sự, cũng chẳng có gì đặc biệt đâu. Dù quý vị ngồi được một giờ, hay ngồi được mười giờ, nhẫn đến ngồi suốt một tháng, mười tháng, đó chẳng qua là công phu của quý vị có được chút ít tương ưng, chỉ mới được chút ít cảnh giới khinh an mà thôi. Trải qua cảnh giới nhẹ nhàng khinh an, cứ tiếp tục tham Thiền thì quý vị sẽ nhập cảnh giới Sơ-Thiền.
Sơ-Thiền-Thiên gọi là "Ly Sanh Hỷ Lạc Ðịa," tức là cảnh giới xa rời những lạc thú của chúng sanh. Tại cảnh giới "Ly Sinh Hỷ Lạc Ðịa, quý vị rất mau nhập Ðịnh. Trong lúc nhập Ðịnh, hơi thở sẽ ngừng hẳn-không ra không vào, không đi không đến-giống như con rùa tới mùa đông thì rụt đầu vào mu, đình chỉ sự hô hấp bên ngoài, song sự hô hấp ở bên trong vẫn tiếp tục. Ðó là hiện tượng "đông miên." Người tham Thiền, khi nhập Ðịnh thì ngừng thở, nhưng khi xuất Ðịnh thì vẫn hít thở như thường. Quý vị hãy chú ý! Tới cảnh giới này quý vị chớ khởi vọng niệm: "A! Ngừng thở rồi!" Khi vọng niệm ấy nảy sinh thì hô hấp sẽ tiếp nối ngay. Do đó không thể thiếu cảnh giác, bằng không quý vị sẽ lỡ mất cơ hội và phải làm lại từ đầu.
Từ Sơ-Thiền, nếu quý vị tinh tấn tu tập thì sẽ nhập Nhị-Thiền. Nhị-Thiền-Thiên gọi là "Ðịnh Sanh Hỷ Lạc Ðịa," tức là trong cảnh giới Ðịnh, niềm hỷ lạc sanh khởi. Nên có câu:
Thiền duyệt vi thực, Pháp hỷ sung mãn.
(Thiền vị là thức ăn, sung mãn niềm vui Pháp.)
Nhập cảnh giới này, chẳng những ngừng thở, mà tim cũng ngừng đập. Mạch tim chỉ ngừng chớ không phải dứt hẳn, nên khi xuất Ðịnh sẽ trở lại bình thường.
Từ Nhị-Thiền, nếu quý vị tiến tu thì nhập Tam-Thiền. Tam-Thiền-Thiên gọi là "Ly Hỷ Diệu Lạc Ðịa," nghĩa là xa rời mọi sự hoan lạc thô thiển, chỉ còn niềm vui vi tế, vô cùng vi diệu. Nhập cảnh giới Ly Hỷ Diệu Lạc Ðịa, thì không những hơi thở ngừng, tim hết đập, mà ý niệm cũng dứt hẳn, hệt như một người chết vậy. Lúc ý niệm dứt thì mọi vọng tưởng mông lung cũng dứt.
Khi hơi thở ngừng lại máu huyết hết dưỡng khí nên sự tuần hoàn cũng đình chỉ, do đó tim cũng không đập, không còn có mạch nữa. Lúc ấy tạp niệm chẳng còn. Giả sử hơi thở là gió, mạch là sóng, mà ý niệm là nước-nếu gió im thì sóng lặng, nước tự nhiên yên tịnh. Ðó chính là đạo lý "giớ ngừng, sóng lặng" vậy. Ðây là tác dụng tạm thời lúc nhập Ðịnh chứ không phải là dứt hẳn như khi chết. Lúc nào muốn phục hồi hơi thở hay mạch đập thì chúng lại hoạt động bình thường.
Từ Tam-Thiền mà tinh tấn tu Thiền-định thì nhập cảnh giới Tứ-Thiền. Tứ-Thiền-Thiên gọi là "Xả Niệm Thanh Tịnh Ðịa," nghĩa là xả bỏ niềm vui vi diệu của Tam-Thiền, tâm niệm thanh tịnh. Hơi thở ngừng, huyết mạch ngừng, ý niệm ngừng; song cảnh giới ấy cũng phải xả bỏ luôn thì lúc đó bản tánh Chân-như thanh tịnh mới hiện tiền. Cảnh giới này, quý vị chớ nghĩ lầm là xuất sắc hay đặc biệt, bất quá chỉ là ở cõi Tứ-Thiền mà thôi, chưa phải là cảnh giới chứng đắc Ðạo-quả. Ðây vẫn còn là địa vị phàm phu, bởi vì dục vọng chưa đoạn tuyệt. Từ cảnh giới này, nếu quý vị tu phép Tà-định của ngoại đạo thì sẽ nhập Vô Tưởng Thiên, thọ hưởng cảnh giới vô cùng an lạc. Nhưng nếu quý vị tu phép Chánh-định thì sẽ nhập Ngũ Bất Hoàn Thiên, tức là cảnh giới của bậc chứng quả.
Nếu chứng được Sơ-quả A-la-hán, tức là quả vị Tu-đà-hoàn, thì không những khi nhập Ðịnh không còn vọng niệm, mà khi đi đứng nằm ngồi đều chẳng có vọng tưởng, chẳng có chấp trước. Ðạt được Sơ-quả thì chỉ mới đoạn được tám mươi tám phẩm kiến-hoặc (sự mê mờ do cái thấy) trong Tam-giới mà thôi. Hãy còn bảy vòng sinh tử nữa, chứ chẳng phải chứng Sơ-quả là nhập Niết-bàn được đâu. Lúc chứng được Sơ-quả, bất luận là gặp cảnh giới gì cũng không bị dao động, "đối cảnh vô tâm" (gặp cảnh, không khởi tâm tưởng), duy chỉ có Ðạo-tâm, chuyên nhất tu Thiền. Giả như cảnh giới bên ngoài có trang nghiêm, đẹp đẽ ra sao, như là gái đẹp, trai bảnh, cũng không thể làm cho tâm quý vị dao động. Lúc bấy giờ quý vị cũng chẳng tham tiền, tham sắc, tham danh, tham ăn, hay tham ngủ nữa. Mọi thứ đều không tham thì mới có thể gọi là chứng quả. A-la-hán Sơ-quả đi không gây ra tiếng động bởi vì chân họ cách xa mặt đất ba phân. Vì sao vậy? Vì thánh-nhân đắc quả có lòng từ bi, sợ rằng sẽ đạp chết các côn trùng nhỏ, nên mới đi trong hư không.
...

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Đi giữa biển trời





Đi giữa biển trời



Gầm thét ,vỗ về, rộn ràng ,say đắm!
Sóng nhấp nhô lay động biển tình em
Theo dải cát dài thoai thoải chiều êm
Chân nhẹ bước bâng khuâng em cùng sóng

Giữa biển trời mênh mông âm triều vọng
Sóng vỗ bờ bọt trắng cánh lãng phiêu
Gót ngọc hải hồ thoả nhánh rong rêu
Chân nhẹ mát xạc xào lan hạnh phúc

Tiếng thánh thót dội reo lời vui chúc
Chiều lâng lâng mây buông nhánh lang thang
Biển bao la trời mênh mông gió ngàn
Vòng tay rộng thắm tình xanh xa mãi!

Bờ môi thắm gợn mi hoài thân ái
Người thương người sóng rộng mãi trùng khơi
Bóng mây huyền nhấp nhô bạc chân trời
Dòng tóc mộng lững lờ xanh thuyền mộng

Biển trời bao la gió ngàn say lồng lộng
Mãi vỗ về nguyên vọng tiếng ngân xưa
Anh và em vừa chợt nhớ gì chưa?
Màu thanh ngọc biển trời trong vằng vặc

Nắng gợn lung linh bờ mây trầm mặc
Bọt biển tan chiều rộng cõi mênh mang
Chiều trùng khơi chiều trong nắng thênh thang
Vòng tay rộng thắm tình xanh xa mãi

Hoa Cát









Hừng đông trên biển Hòn Rơm


Hừng đông trên biển Hòn Rơm


Dậy sớm gió lùa lành lạnh sương
Vừng đông mờ rỡ ánh vàng hường
Mái đen in đậm trời huyền mượt
Trăng chếch bóng dài bờ cát vương

Lần ra bãi biển nhạc rì rầm
Vàng ửng hừng đông lam bích thâm
Sóng bạc nhấp nhô cuồn cuộn vỗ
Ngàn xưa hùng trỗi khúc triều cầm

Hai người lững thững bước bên nhau
Rảo cát khoan thai bóng vờn sau
Khăn tắm choàng vai hờ gió lạnh
Hàng dương vi vút cánh thông say

Sáng rỡ rạng đông óng ngọc cam
Hồng hường lan bích sắc thanh lam
Nhấp nhô sóng muốn lao xao mãi
Trời nước mênh mông lộng gió nồm

Hương lạnh sớm mai thở nhẹ người
Hít sâu chầm chậm mỉm cười tươi
Đi rông chút ấm rồi ra tắm
Lác đác người thêm bải cát vui

          Về sáng bình minh mát ánh hoàng
  Ngọc cầu vàng chói rạng không gian
Trời quang rực rỡ muôn phương tỏ
Vạn vật thiên nhiên hoà nắng vàng

.Phan Văn

 

Hội An tình Quảng

Hội An tình Quảng
dong que






Anh đưa em về thăm lại Quảng Nam
Đây Phố Hội trầm tư xuân đài mộng
Chùa Cầu mun nâu nét cong diễm lộng
Khỉ đá ngồi mỉm miệng đợi chào ai

Bên đường vui thong thả nhắm trà lài
Lan thắm sắc hồng thềm rêu hiên gạch
Đèn lồng nghiêng nghiêng hồn cổ phong hóa thạch
Như xuân về vàng nở cội hoàng mai

Hội An đêm duyên dáng nét thiên thai
Sông lộng gió dòng Hoài trôi lơ lững
Thuyền Cẩm Nam ngát hương cau nghiêng đứng
Gió Kim Bồng trăng vọng tiếng hò khoan

Đêm hoa đăng huyền ảo bến tình lang
Trăng sáng rỡ nghê thường vui câu hẹn
Bồng bềnh vầng mây bờ kim sáng lặng
Lối bạch mờ sương giăng ánh vườn trăng

Anh đưa em về thăm lại Quảng Nam
Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm
Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà say
Tình quê lòng chẳng đổi thay
Vui trăng phố Hội rạng ngày Quảng Nam

Ghé qua chùa Pháp Bảo dáng nghiêm trang
Màu cổ kính ánh vàng câu liễn đối
Nhộn nhịp Quảng Nam đang vào mùa hội
Cùng người người mừng đất nước vào xuân


 HOA CÁT PHAN VĂN 

Thì thầm gợi nhớ


Thì thầm gợi nhớ
(Thân tặng các bạn KTĐN )

Nhớ xưa ...
Hai tiết sau được nghỉ !
Quá vui!
Theo banh quần đuổi trưa rồi... nắng lên
Sân Kỹ Thuật cỏ xanh mượt rộng mông mênh
Chạy giẫm chân
 nằm khềnh... lên thảm cỏ
Bạn húc đau điếng !
Mắt tôi tóe màu ửng đỏ
Trời thanh xanh
biển rộng
lòng trẻ tuổi hoa
Reo vi vu ai cù rặng thông già
Lá cười toe toét cành đà phe phẩy
Chạy thở hồng hộc
 Vừa giành banh vừa xô đẩy
Nhễ nhại mồ hôi lừa banh dưới nắng trưa
Mặn say hương biển tranh đá chi vừa
thoáng mát gió khơi
 thôi vờn
 chưa đã..
Đói mệt nhừ ,vui cười mỉm là...
Thầm hẹn nhau nhé!
có thể ngày mai...
Dòng đời trôi mấy mươi vàng mai
Xanh chưa phai vẫn thì thầm gợi nhớ

Phan Văn