Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Cảnh Giới Thiền Hòa Thượng Tuyên Hóa

Cảnh Giới Thiền Hòa Thượng Tuyên Hóa...
Minh Đạt8:47pm Sep 21
Cảnh Giới Thiền
Hòa Thượng Tuyên Hóa
http://www.dharmasite.net/bdh29/CanhGioiThien.html

Ngồi Thiền, ngồi tới lúc trong không có thân tâm, ngoài không có thế giới, xa gần đều trống rỗng thì mới đạt đến chỗ không có ngã-tướng, không có nhân-tướng, không có chúng-sinh-tướng, không có thọ-giả-tướng; cũng là lúc "tâm quá khứ không có, tâm hiện tại không có, tâm vị lai cũng không có." Ðạt tới cảnh giới này chưa phải là đắc được công phu thật sự, cũng chẳng có gì đặc biệt đâu. Dù quý vị ngồi được một giờ, hay ngồi được mười giờ, nhẫn đến ngồi suốt một tháng, mười tháng, đó chẳng qua là công phu của quý vị có được chút ít tương ưng, chỉ mới được chút ít cảnh giới khinh an mà thôi. Trải qua cảnh giới nhẹ nhàng khinh an, cứ tiếp tục tham Thiền thì quý vị sẽ nhập cảnh giới Sơ-Thiền.
Sơ-Thiền-Thiên gọi là "Ly Sanh Hỷ Lạc Ðịa," tức là cảnh giới xa rời những lạc thú của chúng sanh. Tại cảnh giới "Ly Sinh Hỷ Lạc Ðịa, quý vị rất mau nhập Ðịnh. Trong lúc nhập Ðịnh, hơi thở sẽ ngừng hẳn-không ra không vào, không đi không đến-giống như con rùa tới mùa đông thì rụt đầu vào mu, đình chỉ sự hô hấp bên ngoài, song sự hô hấp ở bên trong vẫn tiếp tục. Ðó là hiện tượng "đông miên." Người tham Thiền, khi nhập Ðịnh thì ngừng thở, nhưng khi xuất Ðịnh thì vẫn hít thở như thường. Quý vị hãy chú ý! Tới cảnh giới này quý vị chớ khởi vọng niệm: "A! Ngừng thở rồi!" Khi vọng niệm ấy nảy sinh thì hô hấp sẽ tiếp nối ngay. Do đó không thể thiếu cảnh giác, bằng không quý vị sẽ lỡ mất cơ hội và phải làm lại từ đầu.
Từ Sơ-Thiền, nếu quý vị tinh tấn tu tập thì sẽ nhập Nhị-Thiền. Nhị-Thiền-Thiên gọi là "Ðịnh Sanh Hỷ Lạc Ðịa," tức là trong cảnh giới Ðịnh, niềm hỷ lạc sanh khởi. Nên có câu:
Thiền duyệt vi thực, Pháp hỷ sung mãn.
(Thiền vị là thức ăn, sung mãn niềm vui Pháp.)
Nhập cảnh giới này, chẳng những ngừng thở, mà tim cũng ngừng đập. Mạch tim chỉ ngừng chớ không phải dứt hẳn, nên khi xuất Ðịnh sẽ trở lại bình thường.
Từ Nhị-Thiền, nếu quý vị tiến tu thì nhập Tam-Thiền. Tam-Thiền-Thiên gọi là "Ly Hỷ Diệu Lạc Ðịa," nghĩa là xa rời mọi sự hoan lạc thô thiển, chỉ còn niềm vui vi tế, vô cùng vi diệu. Nhập cảnh giới Ly Hỷ Diệu Lạc Ðịa, thì không những hơi thở ngừng, tim hết đập, mà ý niệm cũng dứt hẳn, hệt như một người chết vậy. Lúc ý niệm dứt thì mọi vọng tưởng mông lung cũng dứt.
Khi hơi thở ngừng lại máu huyết hết dưỡng khí nên sự tuần hoàn cũng đình chỉ, do đó tim cũng không đập, không còn có mạch nữa. Lúc ấy tạp niệm chẳng còn. Giả sử hơi thở là gió, mạch là sóng, mà ý niệm là nước-nếu gió im thì sóng lặng, nước tự nhiên yên tịnh. Ðó chính là đạo lý "giớ ngừng, sóng lặng" vậy. Ðây là tác dụng tạm thời lúc nhập Ðịnh chứ không phải là dứt hẳn như khi chết. Lúc nào muốn phục hồi hơi thở hay mạch đập thì chúng lại hoạt động bình thường.
Từ Tam-Thiền mà tinh tấn tu Thiền-định thì nhập cảnh giới Tứ-Thiền. Tứ-Thiền-Thiên gọi là "Xả Niệm Thanh Tịnh Ðịa," nghĩa là xả bỏ niềm vui vi diệu của Tam-Thiền, tâm niệm thanh tịnh. Hơi thở ngừng, huyết mạch ngừng, ý niệm ngừng; song cảnh giới ấy cũng phải xả bỏ luôn thì lúc đó bản tánh Chân-như thanh tịnh mới hiện tiền. Cảnh giới này, quý vị chớ nghĩ lầm là xuất sắc hay đặc biệt, bất quá chỉ là ở cõi Tứ-Thiền mà thôi, chưa phải là cảnh giới chứng đắc Ðạo-quả. Ðây vẫn còn là địa vị phàm phu, bởi vì dục vọng chưa đoạn tuyệt. Từ cảnh giới này, nếu quý vị tu phép Tà-định của ngoại đạo thì sẽ nhập Vô Tưởng Thiên, thọ hưởng cảnh giới vô cùng an lạc. Nhưng nếu quý vị tu phép Chánh-định thì sẽ nhập Ngũ Bất Hoàn Thiên, tức là cảnh giới của bậc chứng quả.
Nếu chứng được Sơ-quả A-la-hán, tức là quả vị Tu-đà-hoàn, thì không những khi nhập Ðịnh không còn vọng niệm, mà khi đi đứng nằm ngồi đều chẳng có vọng tưởng, chẳng có chấp trước. Ðạt được Sơ-quả thì chỉ mới đoạn được tám mươi tám phẩm kiến-hoặc (sự mê mờ do cái thấy) trong Tam-giới mà thôi. Hãy còn bảy vòng sinh tử nữa, chứ chẳng phải chứng Sơ-quả là nhập Niết-bàn được đâu. Lúc chứng được Sơ-quả, bất luận là gặp cảnh giới gì cũng không bị dao động, "đối cảnh vô tâm" (gặp cảnh, không khởi tâm tưởng), duy chỉ có Ðạo-tâm, chuyên nhất tu Thiền. Giả như cảnh giới bên ngoài có trang nghiêm, đẹp đẽ ra sao, như là gái đẹp, trai bảnh, cũng không thể làm cho tâm quý vị dao động. Lúc bấy giờ quý vị cũng chẳng tham tiền, tham sắc, tham danh, tham ăn, hay tham ngủ nữa. Mọi thứ đều không tham thì mới có thể gọi là chứng quả. A-la-hán Sơ-quả đi không gây ra tiếng động bởi vì chân họ cách xa mặt đất ba phân. Vì sao vậy? Vì thánh-nhân đắc quả có lòng từ bi, sợ rằng sẽ đạp chết các côn trùng nhỏ, nên mới đi trong hư không.
...

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Đi giữa biển trời





Đi giữa biển trời



Gầm thét ,vỗ về, rộn ràng ,say đắm!
Sóng nhấp nhô lay động biển tình em
Theo dải cát dài thoai thoải chiều êm
Chân nhẹ bước bâng khuâng em cùng sóng

Giữa biển trời mênh mông âm triều vọng
Sóng vỗ bờ bọt trắng cánh lãng phiêu
Gót ngọc hải hồ thoả nhánh rong rêu
Chân nhẹ mát xạc xào lan hạnh phúc

Tiếng thánh thót dội reo lời vui chúc
Chiều lâng lâng mây buông nhánh lang thang
Biển bao la trời mênh mông gió ngàn
Vòng tay rộng thắm tình xanh xa mãi!

Bờ môi thắm gợn mi hoài thân ái
Người thương người sóng rộng mãi trùng khơi
Bóng mây huyền nhấp nhô bạc chân trời
Dòng tóc mộng lững lờ xanh thuyền mộng

Biển trời bao la gió ngàn say lồng lộng
Mãi vỗ về nguyên vọng tiếng ngân xưa
Anh và em vừa chợt nhớ gì chưa?
Màu thanh ngọc biển trời trong vằng vặc

Nắng gợn lung linh bờ mây trầm mặc
Bọt biển tan chiều rộng cõi mênh mang
Chiều trùng khơi chiều trong nắng thênh thang
Vòng tay rộng thắm tình xanh xa mãi

Hoa Cát









Hừng đông trên biển Hòn Rơm


Hừng đông trên biển Hòn Rơm


Dậy sớm gió lùa lành lạnh sương
Vừng đông mờ rỡ ánh vàng hường
Mái đen in đậm trời huyền mượt
Trăng chếch bóng dài bờ cát vương

Lần ra bãi biển nhạc rì rầm
Vàng ửng hừng đông lam bích thâm
Sóng bạc nhấp nhô cuồn cuộn vỗ
Ngàn xưa hùng trỗi khúc triều cầm

Hai người lững thững bước bên nhau
Rảo cát khoan thai bóng vờn sau
Khăn tắm choàng vai hờ gió lạnh
Hàng dương vi vút cánh thông say

Sáng rỡ rạng đông óng ngọc cam
Hồng hường lan bích sắc thanh lam
Nhấp nhô sóng muốn lao xao mãi
Trời nước mênh mông lộng gió nồm

Hương lạnh sớm mai thở nhẹ người
Hít sâu chầm chậm mỉm cười tươi
Đi rông chút ấm rồi ra tắm
Lác đác người thêm bải cát vui

          Về sáng bình minh mát ánh hoàng
  Ngọc cầu vàng chói rạng không gian
Trời quang rực rỡ muôn phương tỏ
Vạn vật thiên nhiên hoà nắng vàng

.Phan Văn

 

Hội An tình Quảng

Hội An tình Quảng
dong que






Anh đưa em về thăm lại Quảng Nam
Đây Phố Hội trầm tư xuân đài mộng
Chùa Cầu mun nâu nét cong diễm lộng
Khỉ đá ngồi mỉm miệng đợi chào ai

Bên đường vui thong thả nhắm trà lài
Lan thắm sắc hồng thềm rêu hiên gạch
Đèn lồng nghiêng nghiêng hồn cổ phong hóa thạch
Như xuân về vàng nở cội hoàng mai

Hội An đêm duyên dáng nét thiên thai
Sông lộng gió dòng Hoài trôi lơ lững
Thuyền Cẩm Nam ngát hương cau nghiêng đứng
Gió Kim Bồng trăng vọng tiếng hò khoan

Đêm hoa đăng huyền ảo bến tình lang
Trăng sáng rỡ nghê thường vui câu hẹn
Bồng bềnh vầng mây bờ kim sáng lặng
Lối bạch mờ sương giăng ánh vườn trăng

Anh đưa em về thăm lại Quảng Nam
Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm
Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà say
Tình quê lòng chẳng đổi thay
Vui trăng phố Hội rạng ngày Quảng Nam

Ghé qua chùa Pháp Bảo dáng nghiêm trang
Màu cổ kính ánh vàng câu liễn đối
Nhộn nhịp Quảng Nam đang vào mùa hội
Cùng người người mừng đất nước vào xuân


 HOA CÁT PHAN VĂN 

Thì thầm gợi nhớ


Thì thầm gợi nhớ
(Thân tặng các bạn KTĐN )

Nhớ xưa ...
Hai tiết sau được nghỉ !
Quá vui!
Theo banh quần đuổi trưa rồi... nắng lên
Sân Kỹ Thuật cỏ xanh mượt rộng mông mênh
Chạy giẫm chân
 nằm khềnh... lên thảm cỏ
Bạn húc đau điếng !
Mắt tôi tóe màu ửng đỏ
Trời thanh xanh
biển rộng
lòng trẻ tuổi hoa
Reo vi vu ai cù rặng thông già
Lá cười toe toét cành đà phe phẩy
Chạy thở hồng hộc
 Vừa giành banh vừa xô đẩy
Nhễ nhại mồ hôi lừa banh dưới nắng trưa
Mặn say hương biển tranh đá chi vừa
thoáng mát gió khơi
 thôi vờn
 chưa đã..
Đói mệt nhừ ,vui cười mỉm là...
Thầm hẹn nhau nhé!
có thể ngày mai...
Dòng đời trôi mấy mươi vàng mai
Xanh chưa phai vẫn thì thầm gợi nhớ

Phan Văn
 

Anh về lại Quảng

Anh về lại Quảng

Vừa đến rồi anh về lại Quảng
Những gì đang bận bịu hương trang
Quê hương vẫn đẹp xanh muôn thuở
Bàn Thạch cầu tre nhịp nối ngang

Nam Phước đường chia ra bốn lối
Anh về Trà Kiệu hay đi Hàn?
Chợ Chùa trăng ngát hương đồng lúa
Trưa đến thuyền neo bến Trúc Giang

Nhớ tháp Bằng An nhớ Điện Bàn
Sông thu Gò Nổi dâu xanh ngàn
Thuyền chèo thả mái trôi lơ lửng
Rượu mát sương trăng khúc hát vang
Về lên Trảng Nhựt đất cao sang
Chùa cổ Âm Linh Phong Lục làng
Gần sáu trăm năm thời mở nước
Tướng Quân Phò Mã dựng khai hoang

Ngày mốt anh về lại cố hương
Hoa đèn vui sáng thay mai đường
Chợ nhiều phố rộng nhà cao đẹp
Nhộn nhịp xưởng đông rộn ánh dương
Mỗi khi gặp bạn vào thành phố
Rạo rực niềm vui chuyện xóm thôn
Nhung nhớ sao nhiều nhung nhớ thế
Quê hương nào cũng khói hoàng hôn

HC

Xanh mãi


Xanh mãi
(Thân tặng các bạn KTĐN )
Rộn rã
nhận  e-mail 
chiều thứ bảy
Phố rộng vui nhẹ lối bước xe qua
Nắng hanh vàng ...
mừng buông reo chờ đợi
Trời trong mờ điểm ánh những sao xa
Quán Thiên Trúc
rộng thênh thang mình về lững thững
Bằng hữu reo mừng, tay bắt cười vui
Mấy tháng vừa xa cánh chim phiêu lãng
Ly cụng ngửa nghiêng dịu lắng đậm đà
Quán Thiên Trúc
rộn ràng ngà ngã hương say
Trời lâng lâng lơ lửng mấy từng mây
Trên bốn mươi mùa xuân
thân hội ngộ
Hạnh phúc xanh đầy vui mãi ngất ngây!
.
HCPV

Con chưa biết


Con chưa biết


Nhớ những ngày xưa bé
Theo chị học ở xa
Thời lên mười quá nhỏ
Đơn thân lại xa nhà

Phố Qui Nhơn biển mát
Chị gởi vào luyện thi
Đệ thất trường Cường Để
Riêng lều chỏng cùng đi

Nhớ quê và mẹ cha
Theo chị đến phương xa
Tuổi nhỏ thơ ngây ấy
Vui chi vẫn nhớ nhà

Hôm qua nhà chú Phúc
Cùng xóm cũ ở quê
Buồn lắm !Chiều hôm ấy
Gió mưa sấm động về

Vừa khi chào mẹ chú
Từ Điện Bàn mới vô
Chạy súng cùng bom đạn
Thăm con cháu thế nào

Hỏi riêng: Con có biết
Mẹ mất đã hay chưa?
Không thể ! không thể vậy !
Sấm chớp-gió -giông -mưa !

Không thể !Không !Không thể !
Mẹ xưa đã nói rằng:
-Sang năm khi rảnh rỗi
Qua Tết, mẹ vào thăm !

Mẹ ơi ! Con chưa biết
Lời mẹ dỗ dành con ...

         (HC Phan Văn -1983 ) 

Phố chiều



Phố chiều

Thường gặp em những chiều trên khu phố
Lững thững đường đời theo việc áo cơm
Ánh mắt chợt vui người mua vé số
Ngây thơ buồn bước lệch áo vai sờn

Theo dòng đời và trỗi cùng mưa gió
Bờ yêu thương tựa vịn nắng hiền hòa
Dường như em thiếu mẹ cha anh chị
Vầng trăng ngơ ngác đường mộng tuổi hoa

vòng tay đời trọn dành yêu thương đủ?
Năm tháng buồn rèn luyện vững niềm tin?
Đôi cánh thưa nhỏ nhắn xây ước vọng
Mơ mộng đi em rồi sẽ đời xinh!

Bước chân nhỏ yếu dìu lên từ mộng
Âm reo anh vũ rộn phố chiều râm
Vòng tay đời dưỡng nuôi em sao trọn
Lúc buồn vui như đàn lắng chùng âm !

Chiều nay gặp em bao đều mới lạ
Cặp đeo vai rạng rỡ áo quần vui
Lòng rộn mừng hết trắc ẩn ngậm ngùi
Lâng lâng nắng xôn xao hương đoàn tụ

HC PHAN VĂN 

EM MUỐN LÀ NGƯỜI NỔI TIẾNG


EM MUỐN LÀ NGƯỜI NỔI TIẾNG
(viết theo nội dung yêu cầu của báo Thanh niên)
Phan Văn


 
Niềm Vui Hỡi !Đời khát khao khát khaoTình ngất ngây ngất ngâySông xưa hiền hoà là đâyDòng hương vị men say
 Đời vui hỡiMộng thầm ao ước từ lâuCánh buồm chơi vơi muôn khơiĐường sáng trăng xưa mây nào lạc lốiHương vị men cay thấm sâu niềm đau

 
Sóng ngàn phương xào xạc tơi bờiTrăng ánh vườn xanh biết tìm về đâu
Hỡi người thân thương ơi
 
Sáng trên cao ngàn hoa láTình nồng nàn tưng bừng vui tung tăngDập dìu nhộn nhịp ánh giai nhân
Mê say vũ điệu khúc thiên thần

Dáng sương xinh xinh hồn thạch thảoNắng hồng mây trắng hương say ngất cay lung linh
Em về trẩy hội tà áo nguyên trinh 
Hoan ca hường thắm khúc vô tình

Phan Văn


Ánh nhìn



Ánh nhìn

Phố ngỡ ngàng hương bay
Rộn ràng nhộn nhịp mau
Mãi âm vang khe khẽ
Rì rầm nối tiếp nhau

Xanh ngây ngất dòng xưa
Khoan nhặt đời chậm thưa
Mây xám hoài trôi mãi
Bao vạn năm như vừa

Vui nước xưa thuyền câu
Trời mây nghêu ngao hát
Sông nước sóng nhạt màu
Rượu trăng hương bát ngát

Hiện tại và xa xưa
Ánh nhìn cùng nắng mưa
Thanh thủy dường đâu khác
Trăng ngọc sáng nói chi thừa!

HC

Hương thời gian

Hương thời gian
Hừng đông về
Ngày đem trăng đi gửi
Sóng vô tình cùng gửi trăng theo
Ngày thêm dài ánh nắng nhẹ reo
 Tha thướt mây lững lờ óng ả
Nắng đã về
Xuân đầy ánh mắt
Chiều trôi dần ngơ ngẩn thềm vô...
Chầm chậm dần tan hoang vắng
Sóng xô bờ nhẹ nhạt dấu chân nào
Hương thời gian phản chiếu phai màu tóc
Trăng gọi ánh ngày trân quí nét cổ phong

HC
 

Về lại Qui Nhơn


Về lại Qui Nhơn

Qui Nhơn chừ vui lắm phải không em?
Bạn bè anh đã bao người về trẩy hội
Cũng dàn xếp... nhưng hoài sao chưa rỗi
Vân du cùng lễ hội được chiều nay!

Phố biển thênh thang đường gió lộng say
Cầu Thị Nại vắt ngang mờ xa bến
Từ bãi dừa.. tuổi thơ anh thường đến
Bên kia bờ ..vùng cát trắng mờ phau.

Em có về Vinh Quang lại chiều nay?
Trăng Chợ Lớn vẵng câu hò Tuy Phước
Sớm băng đầm ..nhìn cói xanh.. ruộng đước
Dọc bờ đê nhà chị cạnh bến phà

Bè bạn anh chắc rồi sẽ thăm qua
Đồi Thi Nhân đọc thơ Hàn Mặc Tử
Mái trường xưa.. cạnh đồi ..ngồi tư lự
Đêm vỗ hoài .. biển vọng mãi ì ầm

Sáng mai nầy vui lễ hội Tây Sơn
Bình Định festival dòng dòng người nao nức
Lân sư,võ cổ truyền,bạn bè làm anh rạo rực
Chắc về thôi! Anh cũng phải về thôi !

Hoa Cát Phan Văn
 

Sẽ về thăm Bạc Liêu


Sẽ về thăm Bạc Liêu
Dù chưa một lần về thăm Bạc Liêu
Vẫn mường tượng con đường thân quen nhớ
Góc phố, hàng cây,chuyện tình dang dở..
Hoa phượng chiều đỏ thắm góc thân thương

Dù chưa một lần được đến quê hương..
Thoáng bâng khuâng ngậm ngùi lòng rộn nhớ
Như đâu đây cùng một thời một thuở
Áo học trò e thẹn dáng tiểu thư

Chưa một lần đâu phải ảo thực hư
Rừng thông lặng mưa bụi chiều tím vội
Mình lắng nghe tuổi thơ vừa cùng trỗi
Bạn bè sân lá rộn.. tiếng banh vui...
Dù chưa một lần đến với Bạc Liêu
Mình vẫn thấy thân thương như máu thịt
Đồng lúa vàng ,dòng sông xanh mà thích
Đất phù sa màu mỡ thuở khai hoang

Chuyện chàng công tử vui ngón chơi ngang
Thi đốt tiền nấu sôi chừng ấm nước
Thương bao lớp tá điền thời đi trước
Giọt mồ hôi tươm tã đã bao đời.

Bài Dạ Cổ Hoài Lang hay lắm người ơi!
Tiếng đàn kìm hòa chuông chùa trăng lưu luyến
Chưa về Bạc Liêu lòng như tiêng tiếc
Đêm nguyệt cầm thân mến đợi chờ nhau.

Hoa Cát Phan Văn

Sài Gòn thu


Sài Gòn thu
Mưa đêm rồi phố sáng nay chợt mát
Lá nhẹ lay hương thu lạnh về qua
Ngày thêm trẻ bâng khuâng thu nắng mới
Hương thời gian vương vấn bước chân xa..

Mưa chiều qua sáng nay trời thanh mát
Đường Sài Gòn nhộn nhịp nắng vàng mơ
Phố rộn vui ,tiếng còi xe inh ỏi
Người theo giờ... tiếp nối những vần thơ

Trời thu sáng nắng reo mây lờ lững
Ba trăm năm bùn cỏ nở thành hoa
Những tòa nhà níu mây cao ngất ngưởng
Đường phố đông vui tráng lệ nguy nga.

Vẫn thanh tú rộn ràng thành phố trẻ
Chiều văn khoa gió lộng rợp hàng me
Áo sinh viên xôn xao lời hò hẹn
Tà trắng dài phơi lụa lá nghiêng che

Theo thời gian Sài Gòn xinh hơn nhé !
Ngọc Viễn Đông mát tỏa  rạng năm châu
Tình  du khách mãi qua còn vương vấn
Phố mưa thu thêm duyên dáng sắc màu

Phan Văn
 

U mê


U mê

Anh vẫn nhớ...
mắt em là sao trong đêm tối
Vương nét buồn dòng xuân gợn mênh mang
Bé nhí nhảnh..
anh hai mươi mười chín
chuyện dạy kèm bám chiếc áo sinh viên
Anh giảng nhiều !
lời...bay theo hoa lá
mắt trong veo như chú chim câu

Giận mình!
viên phấn phải chơ vơ
Nằm chợt ngộ thấy mình sao mà ngố!

Bao nhiêu năm rồi...
mỏng dần
úa vàng theo cánh thư năm cũ
ánh mắt bồi hồi
chợt khuất..dần xa.


Qua email: "..nhìn anh không nhận ra
 thì em bỏ về luôn nhé.."
Lòng trời rộng
Đường phố đông
Mắt anh gói lại...
Em không biết anh u mê từ độ ấy!
Mãi bây chừ một lối vẫn  u mê...!


Hoa Cát Phan Văn             Mãi bây chừ một lối vẫn u mê...

Sài Gòn thu rộn ràng


Sài Gòn thu rộn ràng


Dường như Sài Gòn chỉ hai mùa
Mưa và Nắng
Còn tôi vẫn thấy có mùa thu
Mai vài lá vàng bên hiên giậu
Lá vàng rơi...
Em thầm gọi ơi thu!
Không nai vàng giẫm lên lá vàng khô ngơ ngác
Cũng chớp giông về như ở quê tôi
Thu chợt mát sau mưa chiều vương lạnh
Đèn Sài Gòn muôn sắc nhộn đông vui !
Phố duyên dáng ánh thu trong đáy mắt
Áo xanh chừ sương nhạt nét hoàng hôn
Ngày nhộn nhịp chợt mưa thu về tới
Lá ngơ ngác nhìn dội giọt mưa rơi
Rồi tia nắng mơn đùa reo ánh ngọc
Ngày chợt vui
vàng khẽ gọi
nắng thu ơi!

Năm bốn mùa ...trời mưa nắng
Buồn để vui..thu đến để bâng khuâng
Thu Sài Gòn rộn ràng như chim nhỏ
Dáng thu về
lấp ló
nắng xuân sang
 Hoa Cát Phan Văn

Ngu ngơ

Ngu ngơ
Hồn nhiên  vô tư
như những ngày..
lên chín lên mười.
Và em là cô bé hôm nào..
Thả cá rô thia trong chậu của anh..
 Cá tự do bơi rong..
Tung tăng vui mừng trong bàu sen chiều rộng lớn.
 Sau nầychúng mình
   sóng sánh đi bên nhau
Em reo vui nhí nhảnh...
Anh như chú cá rô thia ngơ ngác!
U mê không biết em nói điều gì!
Lòng rộn ràng.. thanh thản
không đền em..
thả cá rô thia.!
HC Phan Văn

Về đâu hỡi em!


Về đâu hỡi em!

Về đâu..!
Về đâu hỡi em..!
Bóng chiều trôi chầm chậm
Mây lơ lửng lặng thầm
Ráng vàng nhè nhẹ..
Em về rưng rưng..!
Về đâu.. !
Về đâu hỡi em..!
khi gió chiều lồng lộng
Nhìn cánh bèo ven sông 
Đèn đêm lấp lánh
Dòng dòng người qua..!
Về đâu hở em sau tình người xao động
Đớn đau nào rướm rỉ mãi hồn thơ
Vết thương giận hờn.. u uất buồn.. vẫy gọi
Em về đâu khi tình cha mẹ phôi pha!
Em về đâu một tình đời ngăn cách
Mái che sầu..nép cửa đã ngăn đôi
Ánh mắt cha vương buồn men cô quạnh
Mắt mẹ chừ ..thâm quầng...buốt lệ
nhạt nhòa rồi!
Về đâu!
Em về đâu!
Về đâu hỡi em!

                                                                 Hoa Cát Phan Văn

NGÀY TRÔI QUA


 NGÀY TRÔI QUA
Ngày trôi qua ươm đầy vườn hoa mộng
Dòng ngất ngây nao nức nhịp hương đời

Ta chúc nhau say cuồng niềm an lạc
Men lâng lâng quay quắt lục bình trôi

Ngày đã qua có bao giờ trở lại
Dấu chân xưa lướt vui bên cuộc đời
Tiếng sỏi chiều vẳng theo về muôn lối
Dòng suối lành trong vắt lạnh nguồn khơi

Ngày đã qua có bao giờ trở lại
Lời chúc nhau nồng ấm buổi đông chờ
Đừng hẹn nhau xin tình cờ ai nhé
Xác xơ hồn lòng âm vọng trơ vơ

Nắng có về xanh đầy hương màu lá
Rừng trưa thơ thẩn vương chút vàng thu
Thời gian nhé có khi nào trở lại
Chiều hoa gió nhẹ thoảng vi vu
HOA CÁT

Mưa...

Mưa...
Mưa rơi...
rỉ rả...
Muôn giọt..
êm ả..
Bao giọt xuyên mành..
Mưa lắm tạo thành giòng sông ngập úng
Hàng cây nao núng..
chi lắm  mưa rơi...
Gió ướt khắp nơi không gian lạnh ngắt
Mây xám hiu hắt đen nghịt bầu trời
Mưa rơi tơi bời...
Đường xa ngập nước..
Hiên nhà sau trước dầm nước ê chề !
Ước nguyện đề huề
Mưa hòa gió thuận.
Hoa Cát

HOA CÁT

HOA CÁT
Hạt cát sật sừ trên bãi cát
Trưa hè nóng rát gió mù khơi
Vu vi gió thổi rào từng lúc
Ngột ngạt khô thêm nóng đã đời

Hoa cát lăn mình say nắng hát
Nắng về vui nữa nóng đà vơi
Ấm hồng mừng lắm như lò lửa
Sột soạt cằn khô trải khắp trời

Chiều xế chim trời tung cánh vạc
Làn mây nhẹ nổi nắng sau đồi
Ráng chiều đỏ hỏn mây viền bạc
Le lói hoàng hôn lửa đóm côi

Mỏi cánh chim bay về tổ ấm
Chỉ còn âm vút dựa hư không
Màn buông vũ trụ đêm sương đọng
Trăng lạnh lung linh nhẹ lối trông

Với cát nằm im như mỏi mệt
Bao đời nhiều kiếp đã trôi qua
Nắng vàng vui nhẹ cùng sương sớm
Mãi cõi nguyên sơ vẫn mặn mà
Vũ trụ chợt ngừng khi đọng lại
Từ vô ảnh quá chập chùng trôi
Nhân sanh ảo ảnh hồi hư mộng
Cát vẫn nằm im bụi lứa đôi

Đêm đến trăng mờ sương ẩn hiện
vài sao le lói cánh hoa đồi
Nguồn thiên khí lạnh hương vơi tỏa
Cát mãi nằm im bụi lứa đôi

Mỏi mệt ngày đông thêm lạnh lẽo
Mưa nguồn gió lộng cát bơ vơ
Bụi di hoang hoa lòng thao thức
Nghĩa kết phù sa rộng đợi chờ

Im lặng mát trong nguyên khí lạnh
Lăn mình cọ xát nghĩa tình đời
Đẩy xô sừ sật lòng ngây ngất
Hương đắm ấp e thỏa sắc trời

Cát lạnh nguyên sơ im lặng lạnh
Cõi tình quyện chặt chữ yêu thương
Nghĩa người vằng vặc trăng đào mộng
Duyên thắm hương đời nụ vấn vương .


 HCPV

Trăng vàng cát sỏi


Trăng vàng cát sỏi
Chiều khuếch đại nỗi vui đêm rạng rỡ
Sóng sánh suối trăng gửi hạt ngỡ ngàng
Khúc xạ vàng nét tình trong leo lẻo
Rảo gót  thiên thần theo dáng thời gian

Vui khúc khích vần thơ ngày khuê các
Khách thư cầm bịn rịn thuở đôi mươi
Mưa đông gào khóa xuân tình rêu nhạt
Trăng xuân về men say bỡ ngỡ cười

Xao xuyến hương quỳnh đêm khuya nguyệt thắm
Giọt sương lóng lánh in bóng chiều qua
Cát sỏi vàng đợi chờ thuyền trăng đến
Rộn ràng như bình minh với muôn hoa

Đêm phẳng lặng nếp trăng vần thanh tú
Rẽ nghiêng nghiêng ánh lối níu mây thề
Phân cực nỗi niềm mấy phương  lạnh ngắt!
Thao thức cựa mình quay quắt tái tê!

Hoa Cát
 

Lá ngàn

Lá ngàn 
Nắng hừng bừng sáng nhà hoang lạnh
Bụi phủ rêu hong nhạt sắc mờ
Gió núi ngập ngừng chim vỗ cánh
Lá ngàn tay mắt chợt về mơ
Em qua vườn cũ tìm đâu dáng
Khói biệt dấu xưa vẻ thẫn thờ
Nhặt lá thêm vàng thềm cổ gạch
Tay ngàn vạn mắt thắm trang thơ
Trời thu xanh thắm muôn tia sángVườn ngọc ánh trong một cánh chiềuTay gọi mây về hôn nắng hắt
Hương đồng gió lộng nhẹ rong rêu

Ngập ngừng em hát câu thơ cũ
Yểu điệu ngỡ ngàng lơ lững không
Anh đến bên chiều mây thoáng rộn
Ngàn tay tơ ánh tỏa ngàn trông
Hoa Cát


Say đi thơ


Say đi thơ

   
Thơ chợt đến vàng ánh trăng huyền ảo
Gửi vào ngày khoảng rộng mấy từng không
Như tri kỷ hẹn hò từ bao độ
Trăng vàng say mùa lúa chín gió ruộng đồng.

Vườn trái ngọt đượm hương đời biển rộng
Nét yêu kiều thơ lạc xuống trần gian
Mùa đã đến nắng đầy thơ trỗi khúc
Say đi thơ dòng nhạc nhã trăng ngàn

Say đi thơ , thuyền hoa ta lướt nhẹ
Bến thung dung trỗi khúc hãi âm triều
Vòng tay rộng lan trời xanh xa thắm
Sóng nhấp nhô tình vỗ mãi thương yêu
Say đi thơ nét yêu kiều say đắm
Hồn lâng lâng lơ lửng giữa ngàn mây
Lồng lộng gió ngỡ lời xưa reo hò hẹn
Biển trời say môi trời ngọt nắng đầy

Say đi thơ quay cuồng vừa bẽn lẽn
Sóng bạc đầu vỗ vọng khúc tình ca
Bến trăng mộng chân trời xanh xa mãi
Người người thân thương thơ thắm hương hoa

HCPV

Con sẽ về


Con sẽ vềbv
Con sẽ về
 thăm lại mái nhà xưa
Nhấm cái lạnh gió hôn từng thớ thịt
Mùa đông
 mưa dài mây chiều mờ mịt
Để rồi xuân..mai vàng thắm đường quê
Con sẽ về
 ngắm lại ánh trăng thề
Vầng cha mẹ trao nhau lời tình tự
Trăng vàng phau vương vấn màu tư lự
Mảnh vườn xưa mẹ chăm sóc xanh luôn
Ơn cha mẹ
như non cao
suối nguồn
Hằng phụng dưỡng sớm thăm hôm tối viếng
Con như chim én vui bay về liệng
Hôn  mảnh đất quê lưu dấu mẹ cha
Anh em con cháu sum họp thuận hòa
Vơi buồn nhớ
lễ bàn hương cúng giổ
Chia sẻ nỗi niềm ơn quê ơn tổ
Con sẽ về ,vui lắm những nhớ thương!

HC Phan Văn

Nhớ mùa Noel Trà Kiệu


Nhớ  mùa Noel Trà Kiệu
Noel năm nầy,anh vẫn nhớ năm xưa
Mùa đông lạnh nôn nao thêm ánh mắt
Đạp xe đạp... cười vui đầy khuôn mặt
Các bạn theo mình.. đông lắm.. lâu chưa quên!
Em nhớ không? Ngày  mình vừa mới quen
Chiều bẽn lẽn bên nhau về Trà Kiệu
Thánh đường Duy Sơn trang nghiêm em có hiểu?
Đôi rồng vàng uyển lượn khúc dân ca...
Tu viện đông .. linh thiêng tượng Đức Bà
Đồi Kim Sơn nguyện cầu tình thắm trẻ
Đèn Noel hoa ngời  sông Thu thêm vẻ..
Chuông nhà thờ.. vang vọng.. kỷ niệm xưa...
Noel năm nào anh vẫn nhớ và đưa..
Em rộn ràng theo dòng người trẩy  hội
Mình ngoại đạo mong Chúa ban phúc lành cứu rỗi
Nụ xuân về lấp lánh ánh từ quang...
Noel sài Gòn lung linh nắng dịu dàng
Anh vẫn nhớ lạnh Noel hôm Trà Kiệu
Đông chuyển mùa theo tiết trời huyền diệu
Mạch đời xôn xao ,nắng rộn vào xuân.
HC  


 
noel 

Hoa mộng


Hoa mộngbb
Bờ môi nào...
mềm hơn cả hồn thơ
Tình chợt đến mộng hoài rêu sỏi đá
Tơ vương vấn
ngọt lòng nhau chi lạ
Lối mưa chiều say nhớ thoáng hồn buông!
Đêm khắc khoải...
mềm thơi thấm rượu buồn
Chân lạc bước thênh thang trời du viễn
Tình nồng nàn thắm hồng duyên ảo huyễn
Bến phù du
hoa mộng chẳng nhạt phai!
Tình mênh mông ánh hồng rực ban mai
Lòng tỏa rộng bốn phương mây lờ lửng
Vơi buồn gì
nụ xuân
đời hờ hững
Kiếp nhân sinh lưu dấu nắng lụa vàng.
Hoa thời gian...
Gió mây chiều em mãi thênh thang
Mùa đã đến nụ tầm xuân vừa hé trỗi
Bờ môi thưa ướt vui buồn hờn dỗi
hoa từ tâm
ướp đọng
bến thung dung.

HC Phan Van
Mau sac 2